More songs by D Blue
Description
Composer: Bùi Thanh Thanh
Composer: Phùng Quế Trâm
Producer: Sáng SG
Lyrics and translation
Original
Khi anh chẳng thể tin giữa cuộc đời chắp phương ngàn lối.
Những tháng ngày cùng em giờ chỉ còn anh trong làn khói.
Còn phương từng ngồi nhẹ bước đôi chân qua, bao tiếng cười thủa ấy thay bằng những nỗi buồn ngân nga.
Chút bài nhạc xưa lại khiến giọt sương chảy qua mắt. Em từng hỏi anh khoảng cách thế nào là xa nhất?
Ngước lên bầu trời, ngắm nhìn thật lâu, khi cả hai trái tim gần kề nhưng chẳng còn muốn gặp mặt nhau. Yêu đếm đậm sâu rồi đi càng khiến ta nặng đầu.
Tình lòng quặn đau vẫn một mình giữa đêm gặm sầu. Hồ sâu cạn trên tình dưới trời gió mát trăng thanh.
Liệu ai còn nhớ đến mình chờ một ngày bỗng ghé thăm anh?
Tâm hồn thả trôi nhưng sao nỗi sầu này chả vơi. Anh ước mình được dắt em qua nước con suối thì lả lơi.
Cho đến sau này già, tiếng lũ trẻ trong bông đầy quả, có cả thêm bình trà, nắng vàng giữa đồi -hoa, em vẫn còn vào lòng anh. -. . .
Từ một câu nói vết nứt theo sau, bầu trời của em sẽ là chỉ còn mỗi em.
Liệu có phải trăm năm chiếu giăng màn đêm ấy chẳng cũng lại là như thế?
Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó, lại khói em uông hoa rồi nằm kề bên gió.
Mình đã thấy ánh sáng đêm ở phía bên kia bầu trời.
Đêm tĩnh lặng, anh dầm mình vào giai điệu cuối.
Nơi phố xưa mà ta từng qua giờ gặp chẳng ai chịu nói. Anh từng chứng bầu trời chỉ vừa mấy tách hôm qua.
Lời chia tay em buông vội vã anh có thể hiểu một cách nôm na.
Những ngủ vùi vĩnh viễn với ngày tháng không em. Phóng vào đêm nghẹn ngào là hình dáng trông quen.
Hoài còn tìm thanh âm trong màn sương lay lắc.
Chợt tỉnh giấc mộng mị là ánh trắc sáng trong đêm. Chuỗi hồng hoa hay màn đêm dưới hiên nhà?
Là góc tường cũ kỹ hay là vũ trụ thiên hà? Vẫn lẻ loi một mình những chân ngả vào áo xanh.
Có lẽ duyên tình cách biệt sinh ra dành người trao anh.
Đến khi nào giọt sầu kia sẽ ngừng cứ trên khóe mắt? Giây phút khờ dại cũng chẳng gửi vào những bài thơ.
Đó sẽ là lúc anh cảm thấy mạnh mẽ nhất, để niềm hạnh phúc không làm cho anh phải mãi mơ.
Từ một câu nói vết nứt theo sau, bầu trời của em sẽ là chỉ còn mỗi em.
Liệu có phải trăm năm chiếu giăng màn đêm ấy chẳng cũng lại là như thế?
Thức giấc thấy nỗi buồn còn đọng quanh đó, lại khói em uông hoa rồi nằm kề bên gió.
Mình đã thấy ánh sáng đêm ở phía bên kia bầu trời.
Anh, em và gió sương mây, tình yêu cứ thế đọng lại rồi cũng nguôi ngoai.
Xin hãy giữ ánh sáng này trong tim đến mãi sau này.
Cương theo ngục dù cháy vơi, sẽ tìm thấy nơi gió lên để mà rong chơi. Và vẻ sáng lên trong đêm là ký ức dịu êm.
English translation
When you can't believe in a life filled with thousands of directions.
Those days with you, now I'm the only one left in smoke.
As for Phuong, who used to sit and lightly step his feet past, all the laughter from back then was replaced by humming sadness.
Some old music makes dew drops flow through my eyes. I once asked you what is the farthest distance?
Look up at the sky, stare for a long time, when both hearts are close but no longer want to see each other. Loving each other deeply and then leaving makes our heads heavier.
Heartbroken, still alone in the middle of the night, grieving. The deep and shallow lake above love under the cool wind and clear moonlight.
Who still remembers me waiting for one day to suddenly visit you?
The soul is drifting, but this sadness does not go away. I wish I could lead you through the water of the stream.
Even when I'm old, the sound of children in a flower filled with fruit, and even a pot of tea, the golden sunshine among the flower hills, you're still in my heart. -. . .
From a crack that follows, your sky will be yours alone.
Could it be the same after hundreds of years of spreading the darkness?
Waking up and seeing the sadness still lingering around, I drank some flowers and lay next to the wind.
I saw the night light on the other side of the sky.
The night was quiet, he immersed himself in the last melody.
In the old streets that we used to pass, no one was willing to talk about it. I saw that the sky was just a few cups clear yesterday.
I can understand the farewell you said so hastily.
Sleeping forever with days without you. Launching into the choking night, the shape looks familiar.
Hoai still searched for the sound in the shaking mist.
Suddenly I woke up from a dream that was a bright light in the night. String of roses or night under the porch?
Is it an old wall corner or a galactic universe? Still alone, her legs leaning against her blue shirt.
Perhaps the separate love was born for the person who gave it to you.
When will that drop of sadness stop lingering in the corner of my eye? Moments of foolishness are not included in poems.
That will be the time when you feel the strongest, so that happiness doesn't make you keep dreaming.
From a crack that follows, your sky will be yours alone.
Could it be the same after hundreds of years of spreading the darkness?
Waking up and seeing the sadness still lingering around, I drank some flowers and lay next to the wind.
I saw the night light on the other side of the sky.
You, me and the wind, mist and clouds, love lingers and then subsides.
Please keep this light in your heart forever.
Even if the prison is burned out, you will find a place where the wind rises to roam. And the light shining in the night is a sweet memory.